[Dương thư mị ảnh] Phiên ngoại 12 – Hạ

Dương thư mị ảnh

扬书魅

Author: Nam Phong Ca (Hà Triệt)

Category: cổ trang, giang hồ, 1×1, HE

Translator: QT

Editor: Zuuneyus

Phiên ngoại 12 – Nếu khi đó gặp nhau (hạ)

Hạ 0.7

Sở Phi Dương vương kiếm phía trước. Chạy tới gần thì nhìn thấy một quái vật toàn thân màu xám nửa giống người nửa giống thú đang dùng móng vuốt sắc bén cấu lấy một thiếu niên, mồm tanh hôi hung hăng cắn lên trên vai thiếu niên, đầu lắc qua lắc lại dữ tợn, như muốn cắn xé ra một miếng thịt.

Thiếu niên nhìn cực kỳ suy yếu, tay chân đã hoàn toàn vô lực, đôi mắt chỉ còn mở một nửa, ánh lên một tia u ám mơ hồ, dường như căm hận thấu xương, cũng dường nản lòng thoái chí, không một tia sinh khí.

Sở Phi Dương thu kiếm, nhặt lên một cục đá, ném về phía quái vật. Hòn đá sắc nhọn đâm vào con mắt của nó. Quái vật rống lên một tiếng, móng vuốt vừa cào vừa che lại con mắt đang chảy máu, muốn thứ gì đó đang chảy ra dừng lại, lại muốn đem hòn đá cắm vào cào ra, đau đớn kinh khủng.

Sở Phi Dương dỡ lây thiếu niên yết ớt, cảm thấy cả người y lạnh ngắt, run không ngừng. Sở Phi Dương chỉ đem y đang hoảng sợ, vỗ vỗ trấn an, ôn nhu nói: “Tiểu huynh đệ, không cần sợ, ta mang ngươi ra ngoài.”

Thiếu niên mơ hồ nhìn hắn một cái. Sở Phi Dương nhìn bộ dáng như sắp ngất đi của y, nhìn một chút vết thương bị cắn trên vai y, máu nhục hỗn lộn làm là cho người khác sợ hãi. Sở Phi Dương lấy ra dược tán (bột thuốc) khử độc rắc lên, đề ngừa quái vật trên người có độc, rồi vác y trên vài, đi ra ngoài động.

Không biết đi bao lâu, tựa hồ như thông đạo vô biên bất tận đi không thể đến cuối đường. Sở Phi Dương mới nhớ tới bản thân đang ở trong trận pháp, nếu như không giải được mê trận, sợ rằng vĩnh viễn không đi ra được. Thiếu niên mình đang mang theo này… Có khi nào, cũng là giả.

Lý trí biết là như vậy, nhưng cảm xúc lại rất chân thực, trọng lượng cũng rất chân thực, Sở Phi Dương làm sao cũng không thể bỏ mặc lại được.

Mắt thấy phía trước tối tăm mờ mịt vô vọng đi ra ngoài, vết thương của thiếu niên cũng cần cứu trị cấp bách, Sở Phi Dương tùy ý chọn một đường nhỏ ở bên hông thông đạo chui vào, đi tới một hang động không lớn lắm, cẩn thận đem thiếu niên đặt trên mặt đất.

Thiếu niên lúc này đã hôn mê, đôi môi khô nứt bong da, cả người đẫm máu, không ít vết thương lớn nhỏ trên người, nặng nhất cũng là ở vai. Tuy rằng đã rắc dược phòng độc cầm máu, nhưng vẫn cần phải băng bó cẩn thận lại mới tốt.

Sở Phi Dương rút kiếm, sử dụng đầu kiếm cẩn thận kéo phần y phục ở gần vết thương ra, để lộ ra bờ vai thụ thương. Liền lấy rượu ra tẩy sạch vết thương và vùng da phụ cận, đang muốn buông túi rượu ra, xé áo trong làm vải để băng lại, thì bị một cái nút ruồi đen nho nhỏ trên vai thiếu niên gây chú ý.

Ở đây… Ở đây rõ ràng là…

Sở Phi Dương có chút khiếp sợ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của thiếu niên, do dự rồi lấy tay lau đi vết máu trên mặt y, lộ ra vẻ mặt vẫn còn trẻ con, đôi mắt cùng mi gian thanh tú lại có vẻ rất quen.

Cái miệng kia, đường nét sống động. Sở Phi Dương sốt ruột nhưng cố gắng dùng lực nhẹ nhàng, xoay mặt thiếu niên qua nhìn tai của y ——

Không cần hoài nghi thêm nữa. Những ký hiệu nhỏ nhất trên người thiếu niên tất cả đều tương đồng với người kia, không có bất cứ cái gì khác biệt.

“Thư… Thư Ảnh…” Sở Phi Dương không biết đáy lòng đang là cảm xúc gì, giọng nói run run gọi, nhưng vẫn không truyền đến tai thiếu niên đang hôn mê.

Sở Phi Dương tay chân có chút luống cuống xé áo trong của mình, cẩn thận băng bó đầu vai Quân Thư Ảnh lại cho tốt. Chà xát bàn tay lạnh lẽo của y, nhưng vẫn không ấm lên được.

Sở Phi Dương cầm lấy rượu, nhìn khuôn mặt thiếu niên quen thuộc có một chút xa lạ, thần sắc phức tạp nói một tiếng: “Đạc tội.” Liềm ngậm lấy một ngụm rượu, mở ra đôi môi mềm mại của thiếu niên.

Rượu vừa được đưa vào, thiếu niên bị sặc ho khan vài tiếng, bắt đầu có chút tỉnh táo lại, trên người cũng có chút ấm lên.

“Thư Ảnh, đừng sợ, ta ở chỗ này, ta nhất định mang ngươi ra ngoài, đừng sợ.” Sở Phi Dương vén lên mái tóc rối bời trên trán của Quân Thư Ảnh, yêu thương nói, nắm lấy bàn tay non mềm nhỏ gầy của y, mười ngón giao nhau chậm rãi đưa nội lực vào người y.

Quân Thư Ảnh mắt khẽ run, chậm rãi mở mắt, đối diện với đường nhìn tràn đầy yêu thương lo lắng của Sở Phi Dương.

Quân Thư Ảnh trừng mắt nhìn, dường như mơ hồ không biết mình đang ở nơi nào.

“Thư Ảnh…” Sở Phi Dương mở miệng.

“Sao ngươi lại biết tên của ta?” Quân Thư Ảnh mở miệng hỏi. Giọng nói thanh thúy của thiếu niên làm Sở Phi Dương có một loại cảm giác kì lạ không nói nên lời.

“Là… kà lúc ngươi trước khi hôn mê nói cho ta biết.” Sở Phi Dương nơ ra nụ cười nhu hòa, ra dáng một đại ca ca xoa xoa mái tóc Quân Thư Ảnh vẻ mặt đầy hồ nghi, “Ta nghe nói Thiên Nhất giáo chủ có ý định với tiên thảo trong động này, cho nên mới đặc biệt đi theo, vốn định ngăn cảnh ma đầu kia, không nghĩ đánh bậy đánh bạ lại cứu được tiểu huynh đệ. Ngươi, không thể không nói đây là một loại duyên phận a.” Hắn trước đây từng nghe Cao Phóng nói qua một đoạn chuyện cũ, chỉ là không dám chủ động nhắc ở trước mặt Quân Thư Ảnh. Giấc mộng Nam Kha* hôm nay giống như trong cảnh ngộ ấy, chuyện cũ từng nghe được lại có tác dụng như vậy. Hơn nữa là đại hiệp nhiều năm như vậy, hắn luôn luôn biết thế nào làm sao để trấn an tốt nhất cùng tín phục tốt nhất.

*Giấc mộng Nam Kha: Dựa theo tích, chàng trai họ Thuần nằm ngủ dưới gốc cây hoè, mơ thấy mình được lấy công chúa và được bổ làm thái thú ở quận Nam Kha, mừng quá bừng tỉnh dậy thì mới biết đó chỉ là giấc mơ.

Quân Thư Ảnh qua nhiên không hề hoài nghi, thế nhưng sắc mặt lại buồn bã bi thương, vẻ mặt giống như sắp khóc.

Quả nhiên là còn nhỏ, hị nộ đều lộ ra trên mặt. Sở Phi Dương thở dài, lòng tràn đầy cưng chiều cùng yêu thương. —— Tuy rằng khi y trưởng thành ở phương diện này cũng không có cái gì tiến bộ.

“Thư Ảnh, chuyện vừa rồi ta đều thấy được. Thật ra… ngươi không cần đau buồn, chí ít ngươi có thể sớm thấy rõ khuôn mặt thật của Thiên Nhất giáo chủ, bằng không sẽ còn ngu trung vì hắn đến khi nào.” Sở Phi Dương nhẹ giọng an ủi.

“Ta… Đối với hắn trung thành như vậy, hắn lại đối với ta như thế này. Ta không hiểu…” Quân Thư Ảnh bi thương nói.

Sở Phi Dương trong nháy mắt có điểm vừa mừng vừa lo. Không biết là vì cái gì, chỉ là Quân Thư Ảnh chưa từng thẳng thắn tâm sự với hắn. Đứa trẻ này từ nhỏ đối với người xa lạ không có tâm ý phòng bị nào sao? Cái này thực sự là… quá nguy hiểm! Hay là nói chính sách hòa ái thân thiết của hắn quá thành công…

Sở Phi Dương thu lại tâm tư đang xoay vòng trong lòng, nét mặt lại không hiện ra chút nào, vẫn một bộ dáng đại ca đáng tin cậy, nắm lấy bàn tay Quân Thư Ảnh để trong lòng tay xoa xoa, ngâm nga: “Cái này là do ngươi nghĩ sai rồi. Không nói gạt ngươi, Thiên Nhất giáo chủ này, ta từ lâu đã âm thầm quan sát hắn nhiều ngày. Hắn vốn là người máu lạnh vô tâm ích kỷ. Để đạt được lợi ích, đừng nói là thuộc hạ trung thành với hắn, cho dù là nhu tử của hắn, chỉ sợ là hắn cũng có thể không chút do dự mà bỏ qua. Cho nên, không phải là do ngươi làm không tốt, mà là ngươi đã nhìn lầm người.”

Quân Thư Ảnh rút tay lại, nhìn mắt Sở Phi Dương, rồi quay mặt đi, có chút suy nghĩ.

“Việc nhìn lầm người… con người suốt đời cũng sẽ gặp vài lần như vậy. Cũng không có gì, cùng lắm là bây giờ ngươi có thể thấy rõ hắn, cũng không phải là chuyện gì quá mức không tốt.” Sở Phi Dương tiếp tục cười nói.

“Là hắn đã nuôi ta lớn…” Quân Thư Ảnh thấp giọng nói.

“Vậy trung thành của ngươi cũng như đã hoàn lại ân tình của hắn, các ngươi từ nay về sau đôi bên không còn thiếu nợ lẫn nhau.” Sở Phi Dương nói.

Một lúc lâu, Quân Thư Ảnh mới lại lên tiếng: “Ngươi nói đúng… Thật ra ta đã biết từ sớm giáo chủ hành sự cực đoan hung ác, chỉ là vẫn không muốn đối mặt…”

Sở Phi Dương giật giật khóe miệng, trong lòng thầm nghĩ, ngươi còn không biết xấu hổ nói nghười khác cực đoan hung ác, vi phu lúc ban đầu thiếu chút nữa là bị ngươi giày vò chết.

“Nhưng mà, ngươi nếu là kẻ địch của chúng ta, vì sao phải cứu ta? Ngươi có âm mưu gì?” Quân Thư Ảnh đột nhiên cảnh giác.

“Ta… ta không biết vì sao, lầu đầu tiên thấy ngươi, ta liền cản thấy thân thiết. Có lẽ, đây là duyên phận của chúng ta trong lúc đó.” Sở Phi Dương cười nói, nhìn khuôn mặt ngây thơ mũm mỉm trước mặt, trong lòng không ngừng kêu thán, ta thật không phải đang đùa giỡn trẻ vị thành niên a.

Quân Thư Ảnh nghe xong của cười nói: “Điều đại ca vừa nói. Ta nhìn đại ca, cũng có cảm giác phi thường quen thuộc, dường như… dường như đã từng là bằng hữu rất lâu.”

Sở Phi Dương bị y gọi một tiếng đại ca mà trong lòng phơi phới. Quân Thư Ảnh nhu thuận nói chuyện mềm mại, hắn thực sự là chỉ có nằm mơ mới thấy được a!

“Không biết tên đại ca là gì?” Quân Thư Ảnh lại hỏi, đột nhiên giống như là bị sặc, che ngực lại ho khan vài tiếng.

Sở Phi Dương hoảng bước lên trước thuận khí cho y, trả lời: “Ta là Sở Phi Dương. Ngươi… Ngươi có thể gọi ra một tiếng, Sở đại ca.”

“Sở đại ca.” Quân Thư Ảnh liền kêu một tiếng khàn khàn trong trong, còn hướng hắn nở một nụ cười nhẹ nhàng cảm tạ, thấy vậy làm Sở Phi Dương giống như một chàng trai đứng trước mối tình đầu, trong ngực thịch thịch nhảy loạn vài cái.

Bình tĩnh, bình tĩnh. Y… Y chỉ là một đứa trẻ a!

Hạ 0.8

Quân Thư Ảnh lẳng lặng ngồi, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Sở Phi Dương nhìn nhìn y, tuy rằng bộ dáng chật vật thê thảm, nhưng vết thương kỳ thực cũng không nghiệm trọng lắm. So với bộ dáng thê thảm trong lời nói của Cao Phóng kể lại thì nhẹ hơn nhiều. Xem ra bởi vì sự xuất hiện của hắn, ít nhiều cũng có chút ảnh hưởng.

Nhưng mà… nếu như Quân Thư Ảnh thực sự ở trước mặt hắn thảm thương chịu khổ giống như lời nói của Cao Phóng, mặc dù chỉ là trong ảo giác, hắn cũng khó nói bản thân mình sẽ không lao ra mà chém tên giáo chủ chết tiệt đó thành tám khúc.

Không biết ngồi đã bao lâu, ai cũng không mở miệng nói chuyện. Đúng là tính tình của Quân Thư Ảnh, tự nhiên không có khả năng mở miệng nói trước. Sở Phi Dương vẫn có một chút cảm giác là lạ, không biết sao lại nửa thật nửa ảo cùng với thiếu niên non nớt vừa xa lạ vừa quen thuộc ở chung.

“Ngươi…”

“Ta…”

Sở Phi Dương không thích bầu không khí trầm mặc, cuối cùng vẫn muốn phải cùng Quân Thư Ảnh trò chuyện vài câu. Không ngờ vừa mở miệng thì, Quân Thư Ảnh cũng đã mở miệng.

“A… Ngươi nói, ngươi nói trước đi.” Sở Phi Dương có chút kinh ngạc, khách khí nhường y.

Quân Thư Ảnh cười cười, sắc mặt có chút tái nhợt: “Ta có chút lạnh…”

Sở Phi Dương cuống quít lại gần, cầm tay Quân Thư Ảnh, liền cảm giác được tay y rất lạnh. Lại thấy rõ sắc mặt tái nhợt của y, mới nhớ đến tuy rằng vết thương không nặng, nhưng máu chảy rất nhiều, vì thế làm cho cơ thể suy nhược lạnh lẽo.

Nếu là bình thường, Sở Phi Dương không có việc gì cũng muốn kề cận Quân Thư Ảnh. Hôm nay đổi lại là bộ dạng y lúc còn niên thiếu, có một chút câu nệ, không dám quá mức thân thiết.

“Này… ta mạo pạm.” Sở Phi Dương nói nhỏ một tiếng, rồi kéo người vào trong lòng chặt chẽ ôm, vận khởi nội lực, muốn làm cho cơ thể băng lãnh của Quân Thư Ảnh có thể mau chóng ấm lên.

“Cảm tạ Sở đại ca.” Quân Thư Ảnh cũng không câu nệ, rút vào trong lòng Sở Phi Dương, gần như tham lam muốn hấp thu nhiệt độ cơ thể của hắn.

Trong lòng Sở Phi Dương một trận hốt hoảng.

Ai, ngoài thân vô tội, trong lòng có tội…

Ặc, hình như không phải dùng như thế…

Nói chung, Quân Thư Ảnh vẫn là tính tình thiếu niên, đối với Sở Phi Dương không hề có cảnh giác gì, y vô tư thân mật, nhưng lại làm Sở Phi Dương gần như khó có thể khống chế chính mình.

Đương nhiên, cái này không nhất thiết liên quan đến nhục dục, hắn Sở đại hiệp còn chưa đến mức cầm thú như vậy. Hắn chỉ là có thôi thúc thật lớn muốn nói với thiếu niên này, thân phận của hắn, mối quan hệ thân mật của bọn họ sau này, trái tim tràn đầy yêu thích y của hắn. Hắn còn muốn khuyên bảo y, không nên trở về Thiên Nhất giáo, không nên tranh giành ngôi vị giáo chủ. Hắn muốn y hiện tại đến Trung Nguyên, lên Lãnh Nguyệt sơn tìm vì thiếu hiệp khi còn trẻ hiện tại. Nếu như bọn họ có thể ở nơi đó gặp nhau, có lẽ nhân sinh sẽ có rất nhiều chuyện khác đi.

Tuy rằng tâm tình trong lòng rối loạn, đến bên miệng cũng chỉ là một tiếng thở dài. Sở Phi Dương cái gì cũng không nói. Không biết vì cái gì mà nói không nên lời, mọi chuyện chung quy vẫn phải phát sinh theo trình tự. Nếu như hắn ngang ngược miễn cưỡng ngăn cản, chỉ sợ không biết chuyện xấu gì sẽ xảy ra. Tục ngữ có câu bức một sợi tóc động đến toàn thân, mà bất luận là một thay đổi bất lợi dù nhỏ nào, hắn cũng không muốn.

Cho nên… Sở Phi Dương khẽ xoa xoa mái tóc dài của thiếu niên, có lẽ ngươi phải chịu một ít năm tháng khổ cực, mệt nhọc. Nhưng đến cuối, ngươi sẽ lại tìm được cái ôm ấp này. Ta sẽ bảo vệ ngươi, vĩnh viễn không bị bất cứ cái gì tục vật thế nhân làm khổ.

Không biết qua bao lâu, Sở Phi Dương lẳng lặng ôm thân thể mảnh khảnh mềm mại trong lòng, hết sức kiên trì dùng nội lực của mình dẫn nội lực của Quân Thư Ảnh luân chuyển, cuối cùng cũng làm cơ thể y không còn băng lãnh.

Trong bóng tốu không cảm giác được thời gian trôi qua, tựa hồ chỉ mới là một cái chớp mắt, cũng tựa hồ như đã qua rất lâu. Sở Phi Dương nghĩ đến Quân Thư Ảnh cùng Thanh Lang đang trên đảo, không biết tình huống bọn họ như thế nào, trong lòng cũng không tránh được lo lắng.

“Thư Ảnh, chúng ta cứ ở đây cũng không phải biện pháp. Ngươi có biết làm sao đi ra ngoài không?” Sở Phi Dương hỏi.

“Đi ra ngoài…” Quân Thư Ảnh thấp giọng lặp lại.

“Đúng vậy, cứ ngốc ở chỗ này, không buồn chết, cũng đói chết.” Sở Phi Dương cười nói.

“Đúng vậy, sẽ chết…” Quân Thư Ảnh thấp giọng nói.

“Ngươi làm sao vậy?” Sở Phi Dương cảm thấy hắn có gì kỳ lạ, cúi đầu hỏi.

Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn hắn một cái, rồi lại cúi đầu.

Sở Phi Dương không biết mình có hoa mắt hay không, trong nháy mắt thấy trong mắt y có biểu tình thân thiết không muốn rời đi, khi nhìn lại, thì lại là dáng dấp bình tĩnh đạm nhiên.

“Đúng vậy, dù sao vẫn không thể ngốc cả đời ở chỗ này.” Quân Thư Ảnh nói, rồi liền đứng lên, tay đè lại vết thương trên vai, hướng Sở Phi Dương cười nói: “Không ngờ dược của Sở đại ca lại có hiệu quả như vậy, quả thực có thể so sánh với đồ vật của Cao Phóng.”

Sở Phi Dương cười thầm, cái này cũng là đồ vật do Cao Phóng làm.

Quân Thư Ảnh hướng ra bên ngoài đi, một bên nói: “Ở đây chỉ có một lối đi, cứ đi về phía trước là được, lúc thấy ánh sáng là đã đi ra.”

Sở Phi Dương nhặt kiếm lên đi theo. Thông đạo vô cùng chật hẹp, không thể để hai người sóng vai. Sở Phi Dương đi ở phía sau Quân Thư Ảnh, nhìn thân ảnh phía trước mảnh gầy nhưng lại kiên cường hào hiệp. Hắn thật không thể tưởng tượng, Quân Thư Ảnh như vậy sau khi ra ngoài, còn có thể tranh giành cái ngôi vị giáo chủ kia.

Nếu như y không làm giáo chủ, liền không có thảm án của Tống gia, sau đó cũng sẽ không có hành trình đến Thương Lang sơn của hắn… Bọn họ trong lúc đó, không phải sẽ không có cơ hội để quen nhau sao?!

Trong lòng Sở Phi Dương bỗng dưng lên một cảm giác chán nản.

Thân ảnh phía trước càng ngày càng rõ ràng, không ngờ phía trước lại có ánh sáng. Hắn lúc trước đi lâu như vậy cũng không có thể đi ra. Vốn tưởng rằng còn cách rất xa, không ngờ lại gần ngay trước mắt.

Tia sáng càng ngày càng mạnh, Quân Thư Ảnh xoay người lại cười với hắn: “Sở đại ca, đả ra ngoài. Không biết Sở đại ca sau khi đi ra, có tính toàn gì không?”

Sở Phi Dương vừa mở miệng, đột nhiên cảm thấy ánh sáng mạnh lên, làm mắt bị chói không mở ra được. Hắn cố gắng nhìn về ánh sáng chói lòa ở phía trước, Quân Thư Ảnh trong ánh sáng không biết là ở chỗ nào, vẫn còn đang tự mình nói: “Ta quay về Thiên Nhất giáo cũng không có ý nghĩa gì, không bằng cùng Sở đại ca kết bạn, cùng đến Trung Nguyên xem náo nhiệt…”

Không còn nghe rõ, cũng không nhìn thấy. Sở Phi Dương nhắm chặt hai mắt, dò xét đưa tay về phía trước nắm lấy.

Đột nhiên đến lúc ly biệt này, hắn luyến tiếc, luyến tiếc…

Bàn tay chậm được vào làn da ấm áp, Sở Phi Dương bỗng nhiên dùng sức, gắt gao nắm lấy.

“… Này, ngươi ghẹo ta, ghẹo ta!” Thanh âm hô to gọi nhỏ của một người đưa thần trí đang bị ánh sáng chói lòa làm loạn trở về, Sở Phi Dương chậm rãi mở mắt, thình lình thấy khuôn mặt to lớn đang tiến lại dần: “Này, Sở huynh, ta thật không ngờ ngươi cũng có cái loại tâm tư này đối với ta a.”

Sở Phi Dương chớp mắt nhìn, đúng là Thanh Lang, theo đường nhìn của tên đó nhìn lại, thì thấy mình đang gắt gao nắm lấy tay tên đó, cuống quít buông ra.

“Không cần phải như vậy.” Thanh Lang bĩu môi, nhìn Sở Phi Dương đứng dậy, có chút hảo tâm tiến đến giúp hắn vỗ vỗ phủi bụi, cười đến không thấy mắt nói: “Không ngờ Sở huynh cũng sẽ bị trúng chiêu. Có thể thấy được bộ dạng chật vật của Sở huynh ở đây, tại hạ chuyến này đi thật không uổng.”

Sở Phi Dương lười cùng tên đó tính toán, nhìn xung quanh, vội la lên: “Quân Thư Ảnh đâu?”

“A, ngươi yên tâm. Ngươi không có việc gì, hắn tự nhiên cũng không có việc gì.” Thanh Lang gạt gạt mấy bông hoa trên thân kiếm, “Các ngươi đều không biết. Hoa trận này nguyên gọi là cái gì Tỏa Tình trận, nếu như ba người chúng ta là một mình đến đây, thì nó hoàn toàn không có tác dụng. Ngươi cùng Quân Thư Ảnh là hai người hữu tình, khi bước vào trong cái trận này, mới bị trúng chiêu.”

Sở Phi Dương lười nghe Thanh Lang nhiều lời vô ích, tự mình đi chung quanh tìm người.

Thanh Lang thong thả đi theo sau Sở Phi Dương, tiếc tục giải thích: “Trận này dễ phá, cũng không dễ phá. Thường là người đã vào trận, nếu không có bên ngoài giúp đỡ, chỉ sợ cả đời sẽ bị vây khốn ở trong này, không bao giờ ra được. Lúc hai người bị mê hoặc trong trận, tại hạ đã thuận lợi bắt được tên Lâu Tiểu Mộng, trói hắn thành một cái bánh tét treo ở trên cái kia…”

“Thư Ảnh!” Thanh Lang vẫn còn đang nói cái gì đó, Sở Phi Dương hầu như không nghe thấy, chỉ nhìn thấy một thân ảnh nửa người dựa vào thân cây liền vội vã gọi, chạy lên phía trước.

“Tỉnh tỉnh, Thư Ảnh, ngươi không sao chứ.” Sở Phi Dương lắc lắc vai Quân Thư Ảnh, rồi nâng mặt y lên xoa xoa, nhìn y dần dần phục hồi lại tinh thần, mới yên tâm.

“Ta… ta không sao.” Quân Thư Ảnh đứng lên, nhìn xung quanh, có chút mờ mịt, chỉ khoảng nửa phút sau lền khôi phục lại.

Ba người đem tên tiểu tặc bị Thanh Lang trói chặt cứng lên thuyền, rồi chậm rãi rời khỏi đảo nhỏ.

Tiểu tặc kia nhìn qua đúng là một tên nhóc chỉ mời mười bảy mười tám tuổi. Cũng không biết Thanh Lang đối với người ta làm cái gì, khiến cho tên nhóc nhìn Thanh Lang liền một trận đỏ đỏ trắng trắng, rất đặc sắc.

Quân Thư Ảnh đứng ở đầu thuyền, nhìn đảo nhỏ xa dần, có chút xuất thần.

Sở Phi Dương đi đến phía sau y, cùng nhìn một hồi. Sau đó ho một tiếng, hỏi ra điều mà hắn muốn biết nhất: “Thư Ảnh a, ta hỏi ngươi một chút. Ngươi lúc ở trong trận pháp, mơ thấy cái gì?”

Quân Thư Ảnh nghe vậy một hồi, mới xoay người lại, biểu tình phức tạp nhìn Sở Phi Dương liếc mắt: “Ngươi thật muốn biết?”

Sở Phi Dương biểu tình tha thiết gật đầu.

Quân Thư Ảnh thở dài một tiếng, mặt hướng vế phía xa, chầm chậm nói: “Nhất thống giang hồ, uy lăng thiên hạ.”

Sở Phi Dương nghe xong trố mắt nửa ngày. Cho đến khi Quân Thư Ảnh vỗ vỗ vai của hắn, xoay người đi trở lại vào trong khoang thuyền, Sở Phi Dương vẫn còn sững sờ.

Một lát sau, Sở Phi Dương mới che mặt thở dài một tiếng: “Ta bên này thì bị vướng trong tình cảm đôi lứa rối rối rắm rắm, ngươi bên kia lại tư thế hào hùng chinh chiến giang hồ. Ai —— làm bậy a! Ta Sở Phi Dương đã làm cái tội lỗi gì a! Ngươi nói dối!”

About these ads
Next Post
Leave a comment

6 Comments

  1. jane liu

     /  December 20, 2011

    =)) cười chết ta
    thx bạn nhìu lắm

    Reply
  2. hay quá thanks bạn đã edit

    Reply
  1. Dương Thư Mị Ảnh (Phiên ngoại 7, 11, 12) – zuuneyus | Zipp&Luv
  2. List đam mỹ | Thủy Liên Tiên Động

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 282 other followers

%d bloggers like this: